![]() |
![]() |
Đi 3 cái nhà vườn...nhà vườn thứ nhất vào nhìn quanh được xí, ngắm ngiá được xí...đòi vé 20k...tiếp vườn thứ 2, tham quan miễn phí thì lại chẳng có gì để ngắm, được một góc nhỏ khuôn viên lẫn lộn kinh doanh nhà hàng. Đến tiếp cái thứ 3, một cái bảng to treo to tướng: "Hôm nay nhà vườn nghỉ không phục vụ khách tham quan, xin vui lòng đến dịp sau"...nãn
Đi mô tiếp đây...vừa ngồi uống nước vừa thở...A!!! Vườn Quốc Gia Bạch Mã...lại vườn tiếp à...thế là hai con một
Lúc mình đùa vui, thì họ cho là mình nghiêm túc
Lúc mình nghiêm túc thì họ lại vô tâm
Lúc mình cần sự cảm thông, động viên, an ủi thì họ lại trách móc mình
Lúc mình cần lời khuyên, sự giúp đỡ, thì họ lại nói có ý chê bai
Lúc mình cần họ nhất thì họ lại không thể
Lúc mình....
trong mắt họ, đâu đâu, gì gì, mình làm cái gì cũng chỉ là nhược điểm , là sai
Vậy, họ nói họ yêu mình là Giả dối, đùa cợt hay thật lòng?
Tiếng muỗi vu ve, tiếng ếch nhái kêu râm ran ngoài đồng, màn đêm đã buông xuống. Trong phòng Như vẫn ngồi bên ngọn đèn dầu lạc, mà chẳng hề để ý gì. Chị vung vai “ôi mệt qua !”, đứng dậy mở cánh cửa sổ, nhìn về xa xăm, nhìn xuống con phố trước dãy trọ, một ánh điện mờ nhạt nối hết cả con đường. những ký ức trong Như lại hiện về, cô nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ cả cây
mình là người nói lời chia tay, thế nhưng bản thân mình vẫn không quên được anh ấy, mà lại càng nhớ hơn. Mỗi ngày trôi qua mình đều nghĩ về anh ấy... Mỗi khi vào một trang mạng xã hội nào, mình đều nhìn địa chỉ của anh trước, mình ghé thăm trang cá nhân nữa, và thường xuyên cập nhật để đọc bài, k bỏ sót một hoạt động nào của anh ấy. Mọt ngày không có tin tức gì của anh ấy mình
ngày 13, trúng vào ngày thứ sáu, ngày đen đuổi nhất của đời mình. Một ngày mình đã đánh mất đi những người quan trọng nhất của đời mình. Một người mà mình xem là anh trai, mình khâm phục, mình tôn trọng, kính nể. Còn một người mà mình đã xem là một nửa của đời mịh. Thế nhưng ngày đó mình đã đnáh mất cả hai, cả hai đều là bạn thân của nhau, cùng thế hệ 8x trong khi đó mình thuộc