![]() |
![]() |
Send an Instant Message to binhcaolinh Using...
Yahoo!
jonkhue_2007
Đêm nay lại một đêm anh ngồi đây nhớ đến em. Anh đã từng ước cho chính mình về tương lai rực rỡ, anh đã ước cho chính mình được sống bên em dù chỉ là ngắn ngủi. Nhưng bây giờ đây anh không dám ước cho mình nữa. Vì anh sợ, sợ một ngày em sẽ ra đi. Đi xa mãi mãi để điều ước của anh trở thành nỗi thất vọng tràn trề! Nhưng rồi anh không làm gì...!!
Em!... Anh thật sự muốn
Ấy thế mà đã hơn một năm rồi. Từ cái ngày mà em xa anh, anh biết sau này sẽ rất khó để quên đi được em... Cần bao nhiêu thời gian nữa, để hình bóng của một người sẽ lãng quên đi trong kí ức, cần bao nhiêu nhớ mong nữa để tim mình không còn chịu đau nhói... Một năm trôi đi mà anh cứ ngỡ mọi chuyện như xảy ra hôm qua vậy.
Đợi khi ra trường, chắc anh mới quên được em mất
"Câu chuyện thứ nhất:
Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.
Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.
Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.
Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi... Nó đi mà không hề dừng lại... Đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường... Cho đến khi... nó k thể đi được nữa... Và nó đã chết
Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người...
Là giấc mơ chòng chành vụn vỡ
Những yêu thương như thủy tinh sắc lạnh găm lút vào lòng
Là bài thơ đêm cô đơn dang dở
Viết giữa những tiếng thạch sùng khô buồn chắc lưỡi, cho chỉ một độc giả là bóng tối gượng mở tự xem
Là những ngày mặt biển đầy bão giông
Bình yên nơi đâu cho một cánh buồm lạc đường chới với?
Mỗi chúng ta, để yêu được một người và tìm được người yêu mình, có lẽ không phải là dễ. Đó là cả một quá trình dài và đầy thử thách. Với người này, việc chia tay và quên một người là chuyện không khó khăn gì. Nhưng với người khác, thì đó là cả một vấn đề không nhỏ.
Đó là khi bắt đầu một ngày mới, bạn học cách tự nhủ rằng với lòng: "Mình phải quên".
Đó là mỗi buổi sáng thức dậy, bạn học cách không