![]() |
![]() |
2009. Khi còn năm nhất mình là một cậu bé tềnh toàn. Bước vào trường lạc lõng như vừa bị vất ra đường. "Vậy là mình sẽ phải học tự lập tất cả, tự lo tất cả. Không biết mình có làm được không nữa".
Hai ba tháng sau, mình đã quen với ngôi trường và bắt đầu có cho mình một đội 4 thằng cùng "khám phá " cái thế giới mà cả bọn mới bước vào.
Cùng
Có bao giờ bạn tự hỏi đối với mình đâu là thật, giả, cái gì bạn có thể tin tưởng?
Câu trả lời đó là
- Hạnh phúc là giả. Điều đó chỉ là ảo tưởng thôi. Đó là những tưởng tượng của ta về những gì ta mơ ước hay đó là tiếc nuối khi mất đi cái ta nghĩ là hạnh phúc.
Nếu có ai từng hạnh phúc thì hãy chứng minh rằng tôi sai nhé.
- Nỗi đau là hiện thực. Bởi vì
Mình sẽ đi đến cùng. Tất nhiên, tại sao không? Những ngày thử thách bản thân mình đã vượt qua, những ngày này cũng sẽ vậy. Những ngày này nhanh chóng biến những người lạ thành bạn bè, biến lề đường thành doanh trại. Không gì phải hối hận vì đã chọn Tứ Câu. Ở đây mình tìm đượct thứ mình cần![]()
Nếu bạn kiên nhẫn ngồi đọc thì sẽ chẵng có gì ngoài than vãn.
… , sau đó nó chìm trong nỗi tiếc nuối vô hạn, hành hạ nó. Ngày ngày quanh quẩn với mong muốn giản đơn mà dường như không thể. Một điều ước nhỏ nhoi lại được trông thấy cô ấy bằng xương bằng thịt ngay trước mắt, chỉ thế thôi mà đó là lúc nó nhận ra cảm giác khi một thứ nằm ngoài khả năng của con người. Nó
Có anh bạn hỏi tôi.
- Máy chú thì có gì đâu mà phải đặt mật khẩu chứ?
- Vì có những điều mà ngày nào ta cũng phải nhắc mình, điều ta luôn nhớ.
Tôi trả lời thật tình như vậy đó. Không biết cậu ấy hiểu thế nào, suy ngẫm hồi lâu.
Ngày lại ngày mỗi lần tôi đặt tay lên bàn phím và gõ mật khẩu, tôi lại làm tôi nhớ mình đã và đang chờ đợi. Em và tôi