cứ nghĩ đến cha, tự dưng tôi lại thấy buồn ,một nỗi buồn khó tả. Không hiểu sao lại vậy. Từ lâu, tôi đã cố gắng suy nghĩ rằng, mọi thứ cần được hóa giải và không nên oán thù,nhưng càng ngày cái mà tôi gội là hận thù cứ lớn dần lên,và tôi không thể kiểm soát được nó nữa.Số phận là gì?liệu trên đời này có ai có câu trả lời không nhỉ?Người cha ấy,một thời tôi đã tôn sùng bằng cả trái tim yêu thương,đi đến đâu cũng tự hào,và nhiều khi tôi còn cho mình một chút khoe khoang vì cái điều đó.Cha ,không cờ bạc,không rượu chè,và hơn nữa là tình yêu bao la cha dành cho chúng tôi.Tôi vẫn nhớ ngày đó tôi còn yêu cha hơn mẹ nhiều,có lần cha đi làm về muộn bị mẹ căn vặn đủ điều.Tôi thấy thương cha ,tôi giận mẹ lắm, tôi nói với mẹ:
_Cha đã đi làm về mệt rồi để cho cha nghỉ ngơi chứ,mẹ thật quá đáng
Thế là ăn ngay cái tát như trời giáng của mẹ,tôi đau lắm khóc òa lên,cha lại ôm tôi vào lòng,xoa đầu tôi,:
_Hư nào,mẹ đánh là phải...
Thời gian trôi qua thật nhanh,bao nhiêu kỉ niệm hạnh phúc ,cứ dần trôi qua .Cha không còn là cha của ngày xưa nữa.Qua cơn nguy biến gia đình,cha mất việc,nhà tôi trở thành một trận tuyến nảy lửa,mà chỉ cần một chút xung đột gì đó dù là nhỏ thôi,thì chiến tranh lại nổ ra ,tan tác như chim vỡ tổ.Cha dần trở thành một kẻ nghiện rượu,khó tính.Suốt ngày chìm trong men rượu,lấy thú vui đánh chửi vợ con làm lẽ sống.Tôi dần xa lánh cha như một căn bệnh truyền nhiễm,mỗi lần chiến tranh nổ ra là tôi chỉ biết chốn tránh,chỉ biết đứng một góc thôi,để chứng kiến cái điều hạnh phúc đang dần tan vỡ đó.Nỗi đau tinh thần nỗi hận lòng làm tôi suy sụp. Trước sự thay đổi ghê gớm của cha và hoàn cảnh gia đình làm cho tính cách của tôi ngày càng thay đổi hẳn đi. Có lẽ đó là nguyên nhân khiến tôi trở nên lầm đường lạc bước trước cái cuộc đời đầy cám dỗ này. Cũng chính người cha này đã làm cho tôi trở nên như thế. Và sau này khi vấp ngã trước cuộc đời tôi chợt nhận ra những suy nghĩ trước đây về cha của tôi là một sai lầm....
![[IMG]](http://img2.blog.zdn.vn/36453262.jpg)
Tôi đang oán trách cha, tôi đang ghét bỏ cha và thậm chí là căm thù cha mình. Những kỷ niệm cha dành cho tôi, tôi đều nhớ. Nhớ như in, nhớ như vừa xảy ra trước mắt,Ngồi nơi đây viết những dòng entry này lòng tôi trào nước mắt,dòng nước mắt trong tim ôi sao đắng cay.Tôi thèm có lại một cảm giác ngày xưa,ánh mắt ấm,bàn tay ân cần xoa đầu tôi,để tôi thấy đời luôn ý nghĩa.Tôi ước gia đình mình trở về như xưa,cha ơi !Phải chăng tôi quá tham lam chăng,ước mơ một điều quá lớn sao?Tôi không có quền từ chối mọi điều mà cuộc sống ban tặng,kể cả khổ đau bất hạnh.Tôi chỉ mong các bạn, dù là ai trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì hãy sống và làm theo sự mách bảo của lý trí và con tim.Đừng như tôi quá hờ hững với chính mình....