"Biết mình ko thể nhưng e cũng mặc kệ, biết mình ko đc phép em vẫn sẽ mặc kệ, biết mình sẽ đau sẽ tổn thương lắm nhưng em vẫn cứ mặc kệ........
Nhưng rùi em tự đến và em cũng sẽ tự đi, quay lưng đi bờ vai rung rung...ko dám khóc bật ra tiếng ko thui anh sẽ níu em lại... thì cả 3 cùng khổ, em chấp nhận buông để trả lại bình yên cho anh và để 1/2 yêu thương của em đc hạnh phúc....
Bất chợt em nhận ra : “ Mình là kẻ thứ ba ”
Em - đau khổ lúc đang còn hạnh phúc
Ta - trăn trở nghĩ về hư và thực,
Về hạnh phúc – nỗi đau sao định nghĩa bây giờ "
Suy nghĩ kĩ lại mới thấy ko còn ý nghĩa