TÔI NHỚ
Vào một buổi trưa hè
Tôi nhớ về ngày xưa
Khi cắp sách đến trường
Tôi được nhìn thấy thầy
Ôi! Người thầy đáng kính
Với dáng điệu trang nghiêm
Đứng trên mục giảng bài
Từng tiếng nói ân cần
Vang lên lời yêu thương
Nhưng rồi tôi chợt tĩnh
Đó là chuyện ngày xưa
Giờ đây tôi đã lớn
Đã thành một người tài
Không còn nghe tiếng thầy
Lòng tràn đầy thương nhớ
Ôi! Người lái đò đáng kính
Ngày ngày chèo con đò
Đưa chúng tôi qua sông
Vượt qua bao khó khăn
Mưa to và gió lớn
Để tiến tới tương lai
Người tài ra giúp đời
Ôi! Cảm ơn! Cảm ơn
Người thầy của cuộc đời
Nhờ thầy mà tôi đã
Được như ngày hôm nay
Tôi sẽ không bao giờ
Quên được công ơn thầy
Quên những lời chỉ dạy
Tràn đầy lòng tâm huyết
Và sẽ không bao giờ
Quên hình bóng người thầy
Người lái đò ước mơ…
Nguyễn Phước Thu