hè này không có chi làm nên mình ngồi code lại câu chuyện tình năm cấp 3 của mình. mong mọi người ủng hộ. hôm nay mình sẽ post bài đầu tiên, mong các bạn đóng góp để minh úp tiếp.
Hồi 1:
Cơn mưa duyên phận
Câu chuyện đến với tôi cách đây gần 3 năm. Ngày ấy tôi và cô ấy cùng học chung 1 lớp, tôi là một lớp trưởng có thể nói là tấm gương mẫu còn cô ấy là một học sinh cá biệt trong lớp.
Cô ấy với dáng người hơi hơi nhỏ con, với chiều cao hơi khiêm tốn cũng chỉ chừng 1m6 hay sao ấy, mà do tôi cũng không quan tâm nên cũng không nhớ rỏ nữa chỉ nhớ là cô ấy có một khuôn mặt tròn tròn, với mái tóc ngắn cột bổng ở phía sau, thêm vào đó là đôi môi nhìn nhỏ nhỏ xinh xinh…tất cả tạo nên một cái gì đó gọi là đáng yêu ở cô ấy. còn tôi, có thể nói, tôi là một thằng cực kỳ chảnh trong mắt của mấy em trong trường vào lúc đó, mà tôi cũng không hiểu sao tới lúc này tôi vẫn còn bị gọi như thế, tuy khó hiểu nhưng thôi cứ kệ nó. khi ấy tôi cũng không biết tại sao tôi lại thích cô ấy nữa. thành thật thì cô ấy lúc đó cũng chẳng có gì gọi là nổi trội hơn so với mấy em khác trong trường đâu, thế nhưng tôi lại có một cảm giác gì đó là lạ so với các em khác, thế là từ cái cảm giác là lạ ấy mà tôi dần cảm thấy thích cô ấy lúc nào mà tôi cũng chẵng biết được. có lẽ là do lạ hoài rồi trở thành quen.
Thế rồi ông trời cũng giúp tôi một lần, một lần để tôi biết rằng tôi yêu cô ấy. hôm ấy là một buổi chiều hôm thứ 3 của tháng 9 mùa thu, chúng tôi tan trường ra về, bỗng nhiên trời lại đổ mưa, tôi cũng chẳng hiểu sao lúc ấy lại có mưa nữa, vì vào mùa thu thì ít mà có những cơn mưa bất ngờ như thế lắm. tuy mưa không nặng hạt cho lắm những cũng đủ để làm cho bọn học sinh như tôi vác chân lên cổ mà chạy thật nhanh về nhà, hên là nhà tôi gần trường nên cũng không ước gì nhiều. nói thật thì chiều hôm thứ 3 nào cũng làm cho tôi cảm thấy chán nản cả. Vì sau 5 tiết học trên trường thì tôi phải về đi học thêm môn lý nữa, mà phải nói thật thì cũng chán thật đấy như do môn lý là môn tôi yêu thích nên tôi cũng cố gắng mà đi học. Tôi vừa về tới nhà chưa kịp ăn gì thì lại lôi chiếc xe đạp thân quen ra mà để đi học, chứ như mấy môn khác thì tôi đã nghĩ lâu rồi.
Tôi định cứ như thế mà ung dung đạp một mạch tới nhà thấy dạy thêm luôn, nhưng không hiểu sao tôi lại quay lại vào nhà lấy thêm cây dù để đề phòng mưa lớn. và rồi tôi ung dung đạp xe đi học, được khoảng chừng 5 phút thì đùng một cái mưa bắt đầu rơi nặng hạt, đúng là hên thật, khi ấy tôi không đem theo dù thì tôi đã thành con chuột bị giầm mưa rồi. tôi bật dù và đi tiếp, vô tình tôi gặp cô ấy đang đi bộ trên trường, trời ơi, nhìn cô ấy lúc đó mới thấy thương làm sao, người thì ước sủng, đôi môi hồng hào ngày nào giờ chuyển sang tím mất rồi. cô ấy đang cố gắng chạy thật nhanh đến chỗ học thêm anh. Tự nhiên trong tôi có một dòng suy nghĩ thôi thúc tôi là phải làm một điều gì đó cho cô ấy. tôi cũng không suy nghĩ là tôi phải làm chi nhiều mà trước hết là đạp xe lại gần cô ấy rồi mới tính tiếp. tôi dừng trước mặt cô ấy và bắt đầu hỏi:
Yên đi đâu vậy ? thế áo mưa đâu mà để ướt thế này ? mà xe đâu mà chạy bộ thế này hả ??? Tôi hỏi luôn một mạch mà không cho cô ấy trả lời luôn.
Ừ thì Yên đi lên chổ học anh, do Yên không biết bữa nay mưa nên cũng không mang theo làm gì cả, xe thì bị hư mất rồi ( cô ấy cười ). Cô ấy cũng chỉ trả lơi ngắn gọn với tôi như thế.
Tự nhiên tôi lại hỏi cô ấy thêm một câu mà tôi cũng không hiểu là do chính tôi nói hay là ai nhập vào tôi nói thây tôi nữa? vì hồi giờ tôi ít có khi nào mà tỏ ra dại gái kiểu đó cả. hi
Thế Yên có cần Tân chở lên một đoạn không ? chứ chạy bộ thế này biết khi nào mới tới nơi, có khi tới nơi cô lại không cho vô lớp vì người toàn nước mưa nữa cũng nên. Tôi cười
Cô ấy cũng cười và đáp lại một câu là : ừ nếu Tân có lòng như thế thì Yên ngu chi không nhận. hihi.
Thế là tôi quay đầu xe và chở cô ấy đến lớp anh văn. Cô ấy ngồi sau và cầm dù che cho tôi. Tôi bảo:
Tân đi nhanh lắm đó nha, không giữ Tân cho chặt là ngã rang chịu đó.
Chỉ giỏi lợi dụng thôi. Cô ây chỉ nói một câu như thế và thế là giữ tay vào eo tôi.
phải nói thật một câu thì cái cảnh lúc ấy cứ như trong phim ấy. hihi
Cô ấy ngồi sau hỏi tôi: mà hôm nay Tân đi học lý mà đúng không?
Ừ, mà sao Yên biết ? tôi hỏi lại cô ấy
Ừ..thì nghe mấy đứa nói, mà sao hôm này không đi mà lại có lòng tốt chở Yên thế này ?
Ừ..thì do hôm nay cảm thấy chán học lý, thích học thử môn anh văn vậy ấy mà, sẵn tiện gặp Yên nên chơ luôn thôi, chứ Tân không tốt thế đâu ( không hiểu tại sao lúc ấy tội lại nói như thế nữa ?).
Thế à, mà nghe nói Tân quen nhiều em trong trường lắm phải không ? có khi nào thấy Yên ngồi trên xe Tân thế này rồi mai đi học Yên bị họ đánh không vậy ta ?
Eo, làm gì có, Tân chở ai là quyền của Tân mà, với lại ai mà giám đụng vô bạn Tân chứ, huống hồ chi là….
Là gì ?
ờ..ờ..thì là bạn trong lớp chứ chi. Hihi.
Cứ như thế hai chúng tôi cùng trò chuyện trên suốt quảng đừơng đi. Mà sao hôm nay đường lại xa thế nhỉ, thông thường thì tôi đạp xe khoảng chừng 10 phút chứ mấy, không hiểu sao hôm nay lại lâu đến thê ( tôi thầm hỏi ). Cuối cùng thì chúng tôi cũng tới nơi, tôi dừng lại trước cổng của lớp dạy thêm. Cô ấy xuống xe và trả dù cho tôi :
Yên cảm ơn Tân nhé, thôi Tân coi chạy xuống chổ học lý nhanh đi kẻo trễ đó, hay là muốn vô học chung anh với Yên à ? ( không ngờ cô ấy lại giám khích mình như thế ).
Không hiểu sao lúc đó tôi lại đồng ý với cô ấy nghĩ lý một hôm để học anh văn mới đâu chứ. Vì môn anh tôi có biết chữ gì đâu, lên đó cũng chỉ ngồi ngáp mà thôi.
Thế là tôi cùng cô ấy dắt xe vào nhà cô dạy anh. Trời ơi, lúc đó tội ngại kinh luôn. Lớp ấy toàn là người quen, nào là bạn thân, nào là mấy nhóc học chung lớp của tôi nửa mới đâu chứ. Chúng nó cứ thay phiên nhau mà chọc tôi. Nào là :
ủa lớp trưởng hôm nay cũng đi học anh à ?
lớp trưởng chở em Yên đi sao mà để ướt hết vậy ?
sao mày lại đi với em tao hả ?
bữa nay lớp trưởng lại chuyển sang em Yên nhà mình rồi à ?
....
Trời ơi toàn nhưng cú chém chết người. Tôi chỉ biết cười mà ừ đại một tiếng cho xong.
Mà cũng hiểu sao mà lớp anh lại đông đến thế ? không biết là tụi nó đi học để biết hay là để xin điểm nửa? Lớp đã hết chổ, chỉ còn lại 2 chổ ngồi ngay góc lớp, thôi thì 2 đứa đành chấp nhận ngôi tạm vậy. Ngồi đúng hai tiếng mà 2 đứa có ghi được chữ nào đâu, một phần là do người toàn nước mưa, một phần là do hai đứa ham nói chuyện riêng quá.hihi
2 tiếng ngồi bên cạnh cô ấy người tôi cứ sao sao ấy, đúng là một cảm giác khó tả mà. Người cô ấy tuy ướt nhẹp nhưng vẫn còn phảng phất đâu đó chút mùi thơm của nước hoa hay sữa tắm gì đó, tôi cũng không rành về chuyện đó lắm. Nói chuyện với cô ấy mới thấy cô ấy sao lại dể thương đến thế, ngày thường trông đã đáng yêu rồi, giờ lại càng khiến cho người khác muốn chết hơn nữa...
Thế rồi 2 tiếng học cũng trôi qua, cả nhóm cùng nhau ra về. Buồn thay là lần này tôi không được chở cô ấy mới đau chứ. Cô ấy về cùng với nhỏ bạn cùng lớp, còn tôi thì chỉ đi một mình. Hiz. Trên đường về tôi để cho 2 người đó đạp xe đi trước, còn tôi thi từ từ đi sau, một phần là để nhìn lắng cô ấy, một phần là lo giải thích với tụi bạn trong lớp.
Đi được một đoạn thì tôi cũng đành để cho cô ấy về với nhóm bạn, còn tôi thì rẽ vào con đường quen thuộc mà về nhà. Tối ấy tôi có ngủ được đâu, trong đầu toàn là những hình ảnh của cô ấy lúc chiều. Khi ấy tôi mới hiểu ra, cơn mưa hồi chiều chính là ý trời hay nói cách khác là duyên số của hai chúng tôi. Và mọi chuyện của tôi bắt đầu từ chiều mưa hôm ấy.
Như tôi làm sao biết được mọi chuyện chỉ mới có bắt đầu.
p/s phần tiếp theo niếu các bạn thích thì mình sẽ úp tiếp còn hok thì mình xin hết. hihi